Bồ công anh – loài hoa nhanh chóng nsinh sống buổi tối tàn nhưng mà khi gần như cánh hoa xoàn buông bỏ xuống là đông đảo chùm cầu white nlỗi bông xuất hiện. Và rồi theo gió, Bồ công anh bước đầu phần đa cuộc hành trình đầy chân thành và ý nghĩa của cuộc đời mình. Có mọi dịp tưởng chừng như duy nhất cơn gió vơi, một trận mưa rào cũng đầy đủ để khiến cho đa số cành hoa cơ cạnh tranh lòng kháng đỡ. Nhưng không! Gió kệ gió, mưa kệ mưa, Bồ công anh vẫn vững vàng rubi, vẫn bền chí, vẫn vui tươi xòe rất nhiều cánh hoa vàng đẹp đẽ nhỏng màu nắng
*

 

Con gái à! Đừng mỏng manh manh nhỏng người tình công anh trước gió. Hãy là xương dragon trẻ khỏe trước bão giông

Phía cuối ngày nắng tắt, tất cả nỗi bi tráng còn nhiều hơn nữa cả Gió 

Giá mà lại hoàn toàn có thể thả chúng lên trời tựa như những cánh Bồ Công Anh... cất cánh xa mãi...

Bạn đang xem: Thơ bồ công anh trong gió

 

 

Có con phố Trắng xoá

Đầy hoa bồ công anh

Nắng rót kim cương như mật

Dính cả lên trời xanh 

 

 

“Em chỉ là 1 trong những nhánh Bồ Công Anh nhỏ, một nhành hoa ngớ ngẩn mọc mặt đường, ko mùi hương nhan sắc cũng chẳng lung linh.

Nếu đầy đủ mệt mỏi đời thường cứ đọng cuốn nắn em theo… em vẫn từ bỏ bóc tách mình thành mọi cánh nhỏ để bay theo gió...

Chờ lúc kiếm được an ninh, em đã về lại mặt fan."

 

 

Tôi - một cánh hoa bồ công anh, dễ dàng, tầm thường - chả biết từ bỏ khi nào đang hòa lẫn khá thsinh hoạt của từng vuông đất chỗ trên đây. Đôi dịp tôi trường đoản cú hỏi liệu có ai đọc tôi sẽ yêu thương quí anh ra làm sao, và liệu anh gồm bao giờ mếm mộ tôi, dù chỉ một phần... nlỗi thế?

 

 

Những cánh hoa Bồ Công Anh vẫn lặng lẽ âm thầm tung bay theo gió. Cô dịu dàng nnghiền mình mặt vai anh thì thào: "Em là cơn Gió của anh ý. Còn anh là Bồ Công Anh đang mãi cất cánh theo em...".

 

 

Gió ra đời chưa hẳn để dừng chân. Csản phẩm là người con của Ngao Du với Mạo Hiểm. Cánh đồng cỏ thận trọng không phải là nơi trú ngụ đời đời kiếp kiếp. Gió lại ào ạt thổi qua. Bồ Công Anh cố kỉnh níu duy trì, cố nắm bắt Gió bằng thân hình mảnh dẻ của chính bản thân mình, nữ giới vươn mình ra. Nhưng vô ích. Gió vẫn tiếp tục thổi lạnh lùng. 

 

 

Tôi - một cánh tình nhân công anh nhỏ bé nhỏ dại, cô đơn... Tôi thích anh cũng tương tự cành hoa yêu chủ yếu vườn của mình vậy. Từ một hạt mầm nhỏ tuổi nhoi, tôi béo dần dần lên trong sự che chắn bảo quấn của anh. Chẳng phát âm vì chưng sao cùng tự dịp nào tôi lại ưa thích anh những như thế. Hay bởi vì nhỏng chủ yếu tôi đã nói, anh cơ hội nào thì cũng nghỉ ngơi cạnh tôi, như mảnh vườn cửa gắn sát cùng với mọi nhành hoa vậy...

 

 

Bồ Công Anh thơ dở hơi khi nhận biết tôi đã yêu với cũng chính là thời điểm Bồ Công Anh biết tình thương kia ko dành riêng chỉ riêng rẽ mình. Gió có khoảng trời riêng biệt của Gió, nhưng Bồ Công Anh chỉ diễm phúc một đợt nhằm sờ tay cho tới khoảng chừng ttách ấy. Để rồi Bồ Công Anh được yêu, biết yêu thương, cùng cảm giác được tình cảm. Từng cánh hoa nhtrần nhẹ rơi thân ttránh...

 

 

Dò dẫm từng bước, Gió bao gồm biết cẳng bàn chân Bồ Công Anh vẫn bao nhiêu dấu thương rồi không? Mỗi khu vực Gió cho, Bồ Công Anh số đông lặng lẽ theo sau. Lặng chú ý Gió cười, cơn đau có thể rã biến hóa rồi Bồ Công Anh cũng mỉm cười... 

 

*

 

Thức giấc đi Em, Bồ Công Anh bé bỏng bỏng

Bay lên đi Em, cất cánh mang đến vô cùng

Đừng mắc cỡ ngùng, chớ ngần ngại, Em nhé..

Xem thêm: Công Ty Khảo Sát Thị Trường Nielsen Vietnam, Công Ty Tnhh Nielsen Việt Nam

Gió vẫn đón Em bởi to lớn Yêu Thương... 

 

 

Bồ công anh không đẹp mà lại chân thành. Tôi biết vậy. Tôi biết anh luôn quyên tâm tôi đơn giản nhỏng một căn vườn có nhiệm vụ che chở đều nhành hoa vào ấy. Tôi càng phát âm, anh cùng tôi vốn chẳng thuộc về nhau... 

 

 

Trước khi chúng ta gặp gỡ được cơn Gió mạnh mẽ mẽ rất có thể có niềm hạnh phúc cho doanh nghiệp thì ta buộc phải gặp nhiều cơn Gió nhẹ.

Thế bắt buộc chớ vì gặp gỡ không ít cơn Gió dịu mà nghĩ là chẳng tất cả cơn Gió nào đầy đủ mạnh mẽ nhằm thổi ta đi. :)

Hãy có niềm tin rằng, luôn luôn có 1 ngọn Gió hiện ra chỉ nhằm nói riêng cho 1 bông Bồ Công Anh. 

 

 

Bồ Công Anh theo gió bay xa mãi

Nắng vẫn tàn color hoa vẫn nphân tử phai

Rồi một ngày Gió lạnh lùng vứt lại

Cánh hoa tàn theo năm mon vì ai.

 

 

Bồ công anh ở trong về gió, chỉ tất cả gió new hoàn toàn có thể đưa người tình công anh đến vị trí nhưng người thương công anh vốn yêu cầu cho. Người ta hay bảo gió hết sức vô tình, tuy nhiên với tôi, gió lại là số phận. Dù khu vườn tất cả đẹp và có cùng với người tình công anh từng nào lưu niệm thì tất cả cũng sẽ mãi sau là kỷ niệm nhưng mà thôi... 

 

 

Vì em chỉ nên hoa ý trung nhân công anh...

Một loại hoa ko sắc đẹp không hương! Một cô nàng tất cả vẻ bên ngoài nhạt nhòa ko nổi bật! Em trường đoản cú ti khi đứng cạnh con bạn xinh tươi nlỗi đóa hồng kia. Em ước giá chỉ nhỏng tôi cũng rất có thể đổi mới trung trọng điểm của đám đông như cô ấy. Em từ bỏ hỏi hợp lý và phải chăng mình hiện ra để gia công một cái bóng?

 

 

Em vẫn chú ý tình thương nhỏng một quả cầu Bồ Công Anh nhỏ bé nhỏ

Rất mong đụng vào dẫu vậy lại sợ hãi nó bay đi...

 

 

Vì em chỉ nên người tình công anh - Một loại hoa nnơi bắt đầu nghếch chấp nhận lìa cành bay theo cơn gió hào hoa lãng tử. Hoa trao trọn trái tim yêu của chính mình, nhưng mà thừa nhận lại chỉ cần mọi mảnh tim tan vỡ! Đau khổ...với không đủ tinh thần vào tình yêu!

 

 

Hoa nào cũng có ngày tàn, dẫu vậy từ bỏ thời gian xuất hiện mỗi loài hoa phần đông với trên bản thân một sứ mệnh. Và thiên chức của Bồ Công Anh là đem lại cảm giác an ninh mang đến hồ hết người, thân cuộc sống xô người yêu này

 

 

"Một ngày, Cát nói với Gió: "Anh là một trong ngọn gàng Gió hoang lẩn thẩn, chẳng khi nào sinh sống thừa lâu mặt người mếm mộ. Nếu có kiếp sau, em xin được gia công Bồ Công Anh để theo anh mãi."

Gió mỉm mỉm cười, bay tới một vùng khu đất hun hút với khi về, gieo bên trên Cát phần lớn hạt như là kỳ lạ. Biển hôm mai tưới tắm rửa, mến thương hạt kiểu như ấy. Lúc Khủng lên, nó biến hóa một cây Bồ Công Anh hay đẹp nhất."

 

*

 

Vì em chỉ nên hoa nhân tình công anh...

Một loại hoa lặng lìm trước gió, ẩn mình vào đám cỏ dở hơi xanh lơ, y như em- cô bé sống nội trọng điểm, ham mê lắng nghe, luôn luôn lặng lẽ đứng bên ngoài cuộc vui, lặng lẽ dõi ánh nhìn theo láng hình ai! Em không muốn biểu thị tình cảm bởi tiếng nói. Đối với em, hành vi mới nói lên tất cả! Em từ bỏ nhủ chắc hẳn rằng chẳng mấy ai đọc được mình!

 

 

Em là Bồ Công Anh mỏng manh manh với thơ dại

Nhưng em không yêu cầu sự thương thơm sợ của bất kể ai

Em sẽ từ vực lên sau phần nhiều lần vấp ngã

Và mỉm cười cợt kiêu hãnh với người làm em đau

 

 

Lời kết: Đến một ngày, em biết mang lại đi tình thương của chính mình, nhỏng hoa ý trung nhân công anh tung cánh bay trong gió. Yêu một tín đồ nhằm rồi đau thương, trái tlặng em chảy nát đấy, dẫu vậy rồi nó vẫn lành, em sẽ biết phương pháp đứng lên, tìm một lồng ngực khác nhưng mà trái tyên ổn em đích thực ở trong về, nhỏng bồ công anh biết tìm kiếm đúng chốn để gieo mầm mọi hoa lá sau!